em dám nói em không tính phúc

[THĐP Review] Ai cũng xứng đáng được hạnh phúc, Thu Hà (mẹ Xu Sim) - Nói với em hay nói với cha mẹ của em? Posted by Vũ Thanh Hòa on 05/28/2018 06/11/2018 Đào Bá Lộc vừa khiến người hâm mộ không khỏi phát sốt khi khoe diện mạo mới với mái tóc màu hồng khói nổi bật. Diện mạo xinh đẹp và nữ tính của giọng ca sinh năm 1993 khiến ai cũng phải xuýt xoa. Em không kể với chồng song bố mẹ bên nhà lại gọi cho con rể hào hứng cảm ơn hai đứa. Anh nghe cũng vâng dạ nhưng vừa tắt máy liền quay ra trợn mắt quát vợ luôn rằng em dám tự tiện mua đồ cho nhà đẻ mà không hỏi ý chồng. Ý nói em ở nhà ăn bám còn không biết điều. Còn chuyện yêu đương, mẹ bảo không cấm cản gì vì em cũng 20 tuổi rồi. Mẹ cũng nói thêm: "Tất nhiên bố mẹ không vui, nhưng cái quan trọng là mẹ muốn con hạnh phúc, mẹ muốn con giỏi giang và trở thành một người tốt." Càng nghe mẹ nói mà chẳng hiểu sao em càng khóc to Tình trạng: Hoàn (full) Văn án Có một đôi vợ chồng hài hước đấu tranh với nhau về vấn đề "tính phúc hay không tính phúc". "Em không hạnh phúc, em muốn ly hôn." "Em dám nói em không tính phúc?" "Em sao có thể hạnh phúc? Thế nào cũng không hạnh phúc." "Em đã hỏi làm sao, anh tự mình nói cho em, chỗ này…" "…." "Hạnh phúc không?" "…. Không …. Có…. Vay Tiền Online Từ 18 Tuổi. ED Lâm Lâm đáng yêu nhất trần đờiBeta Hana ác ma nhất trần đời…..Trải qua thời kỳ mang thai chín thàng mười ngày, cuối cùng Hiểu Vụ cũng đón được đứa con trai đầu lòng ra đời, một bé trai bụ bẫm nặng bốn kí Dịch Nam sẽ không bao giờ quên được cái ngày con trai anh ra đời, đó là một sự chờ đợi lâu nhất trong cuộc Hiểu Vụ trong cơ thể còn có một thai lưu của người chị em song sinh, nên khi mổ đẻ cái thai lưu này cùng với đứa bé cùng được lấy ra. Mạnh Dịch Nam thật muốn ở bên cạnh cô lúc này, nhưng là tình huống mổ đẻ của Hiểu Vụ là tình huống đặc thù nên anh cùng ba mẹ vợ đều phải ở ngoài cửa phòng mổ Dịch Nam ở ngoài hành lang bệnh viện lo lắng đi qua đi lại, anh đã cố gắng bỏ thuốc lá gần một năm, nhưng là giờ phút này anh thực muốn được hút một điếu thuốc, bởi vì chỉ có mùi vị của thuốc lá mới có thể khiến cho anh bình tĩnh một chút.“Dịch Nam, con ngồi xuống đi.” Lộ mẹ nhẹ giọng gọi anh.“Vâng.” Dịch Nam gật gật đầu, đi qua ngồi xuống cạnh Lộ mẹ. Nhưng là chưa đầy một phút anh lại bất giác đi tới đi lui, anh không thể nào ngồi yên được. Đầu óc đều là nghĩ Hiểu Vụ giờ này thế nào? Cô có phải đang đau đớn không? Có nguy hiểm gì hay không? Tuy rằng hôm nay là bác sĩ Tần mổ chính, cũng đã cam đoan xác suất thành công là 95%, nhưng là chẳng phải còn 5% nguy hiểm sao? Bảo anh làm sao có thể yên tâm, hơn nữa thể chất Hiểu Vụ thật sự có thể chịu được cuộc đại phẫu này sao?Dịch Nam cứ như vậy phiền não, cuối cùng là tự nguyền rủa vì bản thân đã khiến Hiểu Vụ mang thai. Anh bắt đầu hối hận, vì sao ông trời lại bắt việc sinh đứa bé vất vả như vậy cho người phụ nữ? Phụ nữ chẳng phải rất yếu ớt, sao lại bắt họ phải mang thai khổ cực như vậy, thật là không công bằng. Anh bắt đầu nghĩ chắc chắn sẽ không bao giờ khiến cho Hiểu Vụ mang thai nữa, chỉ mới có một đứa mà đã khiến nàng vất vả như vậy, anh chắc chắn sẽ lại dùng thuốc tránh thai, không bao giờ làm cho cô phải mang nặng đẻ đau như vậy như là trải qua hàng ngàn thế kỷ, phòng phẫu thuật cuối cùng cũng truyền ra âm thanh tiếng trẻ con khóc OA~ ! thật vang dội, ba người ngoài cửa đều kinh hỉ vạn phần, kích động không chốc lát, y tá bế một đứa bé đi ra, hướng hành lang chính gọi “Ba của bé này ở đâu?”Lộ mẹ nhìn Mạnh Dịch Nam ngây ngốc liền đáp “Ở đây, ở đây. Mạnh Dịch Nam, mau đứng lên.”Mạnh Dịch Nam hai chân luống cuống hướng chỗ y tá đi đến, Lộ mẹ Lộ cha đi theo sau.“Chúc mừng, là con trai, bốn cân rưỡi.” Y tá vừa nhìn thấy ba đứa bé là một đại soái ca, lập tức vẻ mặt tươi cười chúc Nam đứng bên cạnh y tá, kích động ngẩn ngơ như cũ, đây là con chúng ta, con của chúng ta, Lộ Lộ! Dịch Nam cẩn thận tiếp nhận con từ trong tay y tá, oa~, trong lòng kích động không nói nên lời! Trợn mắt nhìn ký, tiểu tử này tại sao lại mặt nhăn nhúm như vậy? Gương mặt hồng hồng, mặt lại nhăn như vậy, khuôn mặt nhỏ bé, hai mắt nhắm nghiền, cái miệng nhở nhắn chu ra, lông mi cũng nhăn lại, tiểu tử này kháng nghị gì mà vừa ra đã có cái biểu tình này a?“Nó khó chịu sao?” Mạnh Dịch Nam nhìn đến đứa con trong tay, câu hỏi đầu tiên cư nhiên lại là câu hỏi này. Sau làm cho Hiểu Vụ biết liền hung hăng phê bình hắn.“Ha ha, khong phải, đứa bé nào vừa sinh ra cũng như vậy cả.” Y tá cười càng ngọt, này ba đứa bé thật ý tứ.“Là con trai, haha, tôi đã có cháu ngoại.” Lộ ba kích động cẩn thận mở ra tã lót, nhìn đến kia tiểu kê kê đáng yêu, rốt cục vui vẻ ra mặt , ông chính là muốn một cháu ngoại, giờ mong muốn đã trở thành sự Nam gắt gao nhìn chằm chằm đứa bé trong lòng “Con, nếu sau này con dám trưng cái biểu tình khuôn mặt này cho mẹ con xem, ba sẽ đánh con đó nha.” Đứa nhỏ trong lòng bất an cau mày, mặt càng ngày càng nhăn, giống như đang uy hiếp Mạnh Dịch Nam, chu cái miệng nhở, oa oa khóc rống lên. Dịch Nam sợ tới mức xanh mặt, y tá nhanh tay đem đứa bé ôm lại “Được rồi, mọi người chờ một chút, bác sĩ còn ở bên trong lấy ra cái thai lưu.” Nói xong, ôm đứa bé đi Nam nhìn tay mình trống rỗng, nhìn Lộ mẹ lại nhìn y tá rời đi “Đứa nhỏ…” Mẹ vợ kéo tay hắn hạ xuống cười nói “Đứa nhỏ này tương lai nhất định rất hoạt bát, thanh âm vang to như vậy.” Dịch Nam trong lòng nói thầm, trăm ngàn lần đừng cho nó hoạt bát thành hỗn thế ma Hiểu Vụ sau khi tỉnh lại sau cuộc phẫu thuật, chuyện đầu tiên muốn làm đó là nhìn mặt con. Mạnh Dịch Nam lo lắng, bèn mời y tá mang đứa nhỏ lại đây. Anh đã mời bố mẹ vợ đi về nhà nghỉ ngơi trước, sau có chút thời gian sẽ qua giúp anh cùng Hiểu Vụ vừa thấy y tá vào cửa, trong mắt đã bắt đầu ươn ướt. Gắt gao càm chặt tay của Dịch Nam, trong lòng thực kích động. Hiểu vụ cẩn thận tiếp nhận đứa nhỏ trong tay y tá, vô cùng cẩn thận nhìn đứa bé trong lòng mình, đây là đứa con của bọn họ, đứa bé đáng yêu nhất. Hiểu vụ kích động nhìn cái mũi nho nhỏ của đứa bé, đôi mắt dài nhắm chặt của nó, lông mi thật tinh tế, còn có cái miệng đáng yêu nhỏ nhắn, hình dáng lỗ tai rõ ràng, thật tinh tế, đay là con của chúng ta. Hiểu Vụ kích động mắt đã muốn khóc “Con của chúng ta.” Dịch Nam nhìn cô xúc động, tâm tình cũng dịu đi, gắt gao ôm lấy cô, một tay nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt trên khóe mi “Đừng kích động, đừng kích động.”“Nó thật đáng yêu” Hiểu Vụ thật vất vả để không khóc nữa, cười nhìn đứa bé trong lòng, tay nó gắt gao ôm lấy chiếc tã lót lên miệng, ngủ thật sự ngon, Hiểu vụ nhịn không được hôn lên trán đứa nhỏ.“Em xem, nó giống em.” Dịch Nam nhìn con, so ra với lúc mới sinh mặt đã không còn nhăn nhiều nữa, vẻ mặt an tường ngủ say, thực ngoan, thực đáng yêu.“Lông mi của nó giống anh, không biết ánh mắt có giống không?” Hiểu Vụ đau lòng ôm con vào lòng, thật muốn nhìn nó mở to mắt.“Giống em nhiều hấp dẫn.” Dịch Nam mỉm cười khẽ vuốt má cô, hy vọng đứa nhỏ giống cô hết thảy.“Con trai giống anh mới tốt.” Hiêu Vụ lắc đầu, không đồng tá nhìn hai người ôm đứa bé, anh một câu, em một câu, xem là giống ai thì tốt, nhịn không được ở bên cạnh cười khẽ “Đứa bé bản mặt giống của ba, cái mắt cái mũi đều giống, còn cái miệng với cằm thì giống mẹ.” nói xong, ôm đứa nhỏ mang vào phòng dành cho trẻ sơ Vụ lưu luyến không rời nhìn đứa nhỏ, trong lòng ấm áp dựa vào lòng Dịch Nam “Cục cưng.” Vẫn mong được ôm cục cưng, nhìn thấy nó mở Nam khẽ vuốt tóc cô, ôn nhu nâng mặt cô lên, kia gương mặt mập mạp, hai mắt vẫn còn chứa lệ, trong lòng cảm động “Lộ Lộ, cảm ơn em.” Khẽ hôn lên môi cô, cảm ơn cô vì anh mà chịu cực Vụ khẽ nhắm hai mắt, nước mắt nhẹ nhàng chảy xuống hai má, em mới phải cảm ơn anh, làm cho em biết thế nào là tình yêu, thế nào là hạnh phúc! Hiểu Vụ hai tay vòng qua cổ anh, lấy sức ôm hôn thật sâu. Dịch Nam, em yêu anh.……Một tháng sau, Lộ hiểu Vụ ra mẹ, Lộ cha đều đến đây, chăm sóc cô ở cữ, trước là giúp cô học tập việc làm mẹ, chăm sóc con, hai là truyền lại kinh nghiệm nuôi dạy con, Lộ hiểu Vụ tỏ ra rất biết nuôi con, kia thật thoải cùng thì cũng đến ngày con trai cô đầy tháng, nhà Lộ Lộ làm một tiệc mừng ngày đầu tháng của con. Này tiệc rượu thật náo nhiệt, bạn bè tốt, ngay cả Diệp Tỳ ở nước ngoài cũng cố ý bay trở về. Mọi người đều chúc hai người đã có quý Hiểu Vụ nhìn đến Tô Niệm Thanh cũng đến, Dịch Nam cúi đầu ghé vào tai cô nói “Cô ấy vẫn muốn trông thấy em.” Hiểu Vụ mỉm cười, tốt, cô cũng muốn gặp Tô niệm Thanh.“Chúc mừng, chúc mừng.” Tô Niệm Thanh đưa một cái phong bao đỏ thẫm, đối Hiểu Vụ cười.“Cảm ơn, Tô tiểu thư.” Hiểu Vụ khéo Niệm Thanh liếc mắt một cái nhìn Mạnh Dịch Nam, ánh mắt mới dừng ở đứa bé trong lòng Hiểu Vụ “Thật đáng yêu, tôi có thể ôm một cái không?Hiểu Vụ gật gật đầu, cẩn thận đem đứa nhỏ đặt vào tay cô ta, Tô Niệm Thanh nhìn đứa nhỏ, đứa nhỏ bị chấn động, tay nhỏ bé giật giật, Tô Niệm Thanh kích động hô to “Tay nó cử động kìa, thật đáng yêu a.”Dịch Nam đem Hiểu Vụ tựa vào lòng mình, cúi đầu nhìn cô, trong mắt tràn đầy hạnh phúc, bọn họ hạnh phúc như vậy làm cho Tô niệm Thanh hâm mộ không thôi. Dịch Nam cười nói “Nếu thích như vậy thì mau kết hôn, tự mình sinh một đứa đi.”Tô niệm Thanh Phiêu mắt liếc Dịch Nam một cái “Sinh đứa nhỏ rất vất vả, em á, coi như hết.” Đem đứa nhỏ trả lại cho Hiểu Vụ, chân thành nhìn cô nói “Tôi rốt cục hiểu được cô vì sao lại hạnh phúc như vậy.”Lộ Hiểu Vụ cười nhẹ “Cảm ơn, cô cũng sẽ hạnh phúc.” Cô thấy Tô Niệm Thanh như vậy đối với mình chúc phúc ấm áp cùng mang theo một sự hâm mộ, tâm tình thật vui Nam hướng chỗ Diệp tỳ đi qua hỏi “Michael sao lại không đến?”Diệp Tỳ ngồi lui vào, ý muốn anh cùng ngồi , nói “Anh ấy không muốn nhìn mặt tình địch” Dịch Nam sắc mặt trầm xuống, tên này vẫn vậy “Vâng, kính nhờ cậu, lần trước không phải chúng ta đã nói rõ ràng sao?”“Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Hoàn hảo, anh cùng Hiểu vụ thực hạnh phúc, cuối cũng làm cho tâm của em hoàn toàn tuyệt vọng.” Diệp tỳ cười nhẹ nhìn Hiểu Vụ ôn nhu cúi đầu, đối với đứa bé trong lòng giọng nói nhỏ nhẹ.“Diệp tỳ.” Dịch Nam gầm nhẹ, sớm biết thế sẽ không mời hắn đến dự đầy tháng của thằng cu. Diệp tỳ vừa nghe liền kích động la hét muốn về xem một chút.“Được rồi, anh hạnh phúc, em cũng hạnh phúc, cả đời này không thể dây dưa không rõ.” Diệp tỳ đột nhiên thần bí tiến gần anh, bên tai nói nhỏ “ Anh nói, có phải hay không lúc trước em trở về thông đồng với Chung Bình khiến anh có vẻ dễ dàng hơn hơn không?”“Dựa vào, Diệp Tỳ, cậu còn nói bậy nữa, anh liền mua vé máy bay, đưa cậu về nhà.” Dịch Nam mặt tối sầm, đứng lên, anh thực không chịu nổi tiểu tử cố chap này, vấn đề này còn muốn dây dưa đến bao giờ mới dứt?“Ai, ai, nói giỡn chút mà anh tưởng thật sao?” Diệp Tỳ hai tay bám chặt lấy ghế, nhìn anh như đang muốn dùng sức lôi cậu ra khỏi nhà. Giơ lên hai ly rượu, một ly hướng tới anh “Chúc mừng anh rốt cục cũng đã làm mất ý niệm muốn ly hôn trong đầu Hiểu Vụ, còn sinh con trai, quả nhiên lợi hại.”Dịch Nam dở khóc dở cười tiếp nhận ly rượu, cùng cậu chạm cốc đối ẩm. Trong lòng vẫn là thấy xao động, tốt nhất là làm cho Diệp Tỳ tiễn bước càng nhanh càng tốt.…………..Vào buổi trưa, Dịch Nam đi vào phòng ngủ, Hiểu Vụ đang cho con bú, ánh nắng từ ngoài cửa chiếu vào người Hiểu Vụ, bộ ngực trắng noãn, mặt đứa nhỏ thì non nớt gắn chặt vào bầu vú, kia hình ảnh thật sự là ấm áp động lòng người. dịch Nam đột nhiên thấy trong lòng ấm áp, thực cảm Nam chậm rãi đi qua, nằm úp sấp bên cạnh Hiểu Vụ, nhìn đứa con cái miệng nhỏ nhắn đang bú sữa. Hiểu Vụ nhìn anh không chuyển tầm mắt, mặt chuyển hồng, gắt nhẹ “Nhìn cái gì?”Dịch Nam nâng mặt lên, ôn nhu nhìn cặp mặt thẹn thùng kia, rõ ràng khuôn mặt phiếm hồng. Trong lòng căng thẳng, trầm thấp mở miệng “ Lộ Lộ, em thật vĩ đại.” Hiểu Vụ mặt đỏ “Người mẹ nào cũng vĩ đại.”Dịch Nam nhìn cô thẹn thùng, trong lòng khát vọng chạm rãi bùng lên, nhưng là, anh còn phải chờ bốn tháng không được chạm vào vợ. Dịch Nam kìm lòng không được hôn nhẹ cô “Ngực của em dạo này cũng lớn lên.” Hiểu vụ nghe xong mặt càng đỏ hơn, vừa định rời đi, thì bị tay anh bao quát bầu ngực còn lại. Anh thành công trong việc câu lên dục vọng của cô. Ở cữ một tháng, mẹ cùng bà đều ở đây. Vợ chồng son tưởng thân thiết một chút cũng không được, hơn nữa cô còn phải chăm sóc con, càng không có thời gian quan tâm Dịch người đang mải mê hôn sâu, đột nhiên nghe được tiếng đứa con oa oa khóc lớn, hai người đành phải tách ra. Nguyên nhân là hai người đã quá mức thân mật, ép đứa con ở giữa. Hiểu Vụ mặt đỏ lên, đẩy anh ra. Vỗ nhẹ đứa con, trấn an. Dịch Nam vẫn chưa chịu bỏ đi, khẽ cắn bên tai hiểu Vụ “Cục cưng đã được hai tháng nhỉ? Giống như có thể…” Trời biết anh có bao nhiêu mong chờ được ôm lấy cô, mỗi lần nhìn thấy bộ dáng của cô dưới thân, anh đều không kìm lòng được. Hiểu Vụ cả người như nhũn ra, dời đầu khỏi bờ môi của anh “Dịch Nam, còn con mà.” Lòng của cô cũng hỗn độn, thân thể bị anh khơi mào nhiệt liệt hưởng ứng, nhưng trong đầu vẫn kiên trì suy nghĩ kháng cự. Dịch Nam một bên khẽ cắn, một bên tay đã muốn ôm thắt lưng cô “Buổi tối anh muốn ngủ giường lớn.” Hiểu Vụ run rẩy lắc đầu “Mẹ không đồng ý.” Bà nói, ba tháng sau khi sinh con thì nói sau, hiện tại phải lấy đứa nhỏ làm trọng.“Không được, anh không chịu được, tối nay đưa giường của con sang phòng khách, đêm nay làm cho cục cưng cùng mẹ ngủ.” Anh đã ngủ hai tháng ở phòng khách, nếu không cho anh vào phòng ngủ của hai vợ chồng, anh liền tạo nhiên đêm đó Mạnh Dịch Nam vừa đấm vừa xoa đem đứa nhỏ cho mẹ vợ, chính mình thành công chiếm giường lớn. Cuộc sống tính phúc tốt đẹp lại trở lại!Nhưng là thời kỳ đặc thù, đương nhiên tính phúc cũng có chút đặc thù. Đang lúc hai người kích tình thiêu đốt, tiếng khóc của đứa nhỏ vang lên, tiếng đập cửa làm bừng tỉnh hai người “Hiểu Vụ, cục cưng đói bụng.” Cả người Hiểu Vụ đỏ lên, trong lòng quýnh lên, đẩy Mạnh Dịch Nam ra, cũng không nghĩ thân hình Dịch Nam không ổn định, ngã xuống giường. hiểu Vụ sốt ruột nằm úp sấp trên giường “Anh không sao chứ?” Dịch Nam bực mình cau mày “Không có việc gì.” Hiểu Vụ vừa nghe không có việc gì vội vàng mặc váy ngủ, mở cửa đi ra, trước khi mở còn không quên nhìn lại Dịch Nam, Dịch Nam bực mình lấy chăn đắp lên người, lúc ấy Hiểu vụ mới yên tâm mở cửa đi ra Dịch Nam mông ở dưới chăn, thật bất mãn, dưới thân dục vọng vẫn bừng bừng phấn chấn dạt dào, không chịu đi xuống, thật sự là rất thồng khổ! Còn muốn như vậy, anh thực sự là sống không bằng chết! Mạnh Dịch Nam buồn bực ở trong chăn quay cuồng, ngày mai phải đi tránh quả, đêm đó Mạnh Dịch Nam hừng hực lửa tình đem Lộ Hiểu Vụ si mê! Làm cho yêu phi thường, tình phúc, càng hạnh phúc đi!N năm sauHai người vẫn yêu nhau như trước…“ Anh hạnh phúc sao?”“Hạnh phúc.”“Làm sao hạnh phúc?”“…… Muốn nói sao?”“Vâng.”“Là, nơi này….. nơi này… còn có nơi này.”“ Vậy em liền theo anh hạnh phúc….”Cô rốt cục bị anh giáo hóa thành công, hạnh phúc mỹ mãn, tính phúc cũng hoàn Văn Hoàn Tên truyện Em Dám Nói Em Không Tính PhúcTác giả Hốt Nhiên chi GianThể loại Truyện Ngôn TìnhTình trạng Hoàn ThànhNguồn DĐ Lê Quý ĐônGiới thiệuTruyện Em Dám Nói Em Không Tính Phúc của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian có xen kẽ những cảnh nóng là gia vị thêm vào câu chuyện trở nên hấp là một câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, không có cao trào, không làm người đọc thấy căng thẳng, hồi hộp hay lo lắng mà trái lại thấy rất bình có một cuộc sống vợ chồng hạnh phúc, ai cũng cần phải tìm cách thích ứng, thông cảm cho nhau. Đọc xong bộ này hi vọng các bạn học được một điều, đã là vợ chồng nhất định phải chia sẻ, không được giấu diếm. Đọc Truyện Edit hanaLộ Hiểu Vụ cầm tờ kết quả đi ra khỏi trung tâm tư vấn tâm lý, trong lòng ôm một bụng oán khí chưa tan, cái gì mà chuyên gia tư vấn tâm lý chứ, hỏi một đống vấn đề, cuối cùng lại đưa cho cô cái đáp án hiển nhiên là chồng cô không có vấn đề, chỉ cần tiết chế một chút, chú ý ăn chay, có thể giảm kích thích dục vọng!Ăn chay? Có ai biết được chỉ cần cho hắn ăn rau thôi hắn đã nhíu mày, nếu muốn hắn ăn ít thịt đi chỉ còn cách là giết hắn đi. Không đúng, không phải giết hắn, chính là hắn sẽ giết cô, ở trên giường giết hiểu vụ buồn bực ngồi ở ghế dài trong công viên, nhìn theo từng đôi hạnh phúc đi qua trước mặt, trong lòng rầu rĩ, vì cái gì cô không có được cảm giác hạnh phúc này, bất luận là ông già bà lão nắm tay nhau hay những đôi thanh niên ôm nhau, trong mắt họ chính là hiện lên niềm hạnh phúc, tất cả đều khiền cô hâm mộ không thôi. Quả thật, cô chỉ muốn có một cuộc sống hạnh phúc đơn giản, vì sao lại khó như vậy! {hana ta đã hỏi kĩ và được bạn phát âm hai từ tính phúc và hạnh phúc thì thấy đúng là giống nhau thật, chẹp, số chị thật khổ, chỉ có thể tính phúc…}A…… A…… Lộ hiểu vụ dưới đáy lòng gào thét nhưng một từ cũng không thoát ra khỏi miệng được. Ai… ai kêu cô chính là mẫu phụ nữ điển hình trong ngoài không thống nhất, dù trong lòng sóng gió cuồn cuộn nhưng bên ngoài vẫn là bộ dạng sóng yên biển lặng, một thục nữ rụt rè chính là hình ảnh của cô suốt hai mươi lăm năm qua cô được cũng cho rằng người con gái đàng hoàng thì phải biết an phận như lời cha mẹ đã dạy, đúng, mẹ cô mỗi ngày đều nói những lời này, đến thời điểm tốt chọn người đàn ông tốt gả cho, sau đó giúp chồng nuôi dạy con, đây chính là cuộc sống hạnh phúc mà… tâm nguyện của cô cho đến khi gả cho Mạnh Dịch Nam đều tan biến như bong bóng xà phòng!Mạnh DịchNam, Lộ Hiểu Vụ nghiến răng nghiến lợi nói ra ba chữ này, người đàn ông đáng giận này đúng là cái loại ngụy quân tử!…….Lúc trước, người giới thiệu Mạnh Dịch Nam khen hắn đủ lời, cô đến giờ vẫn còn thuộc làu làu, cái gì mà ánh tuấn tiêu sái, tuổi trẻ đầy hứa hẹn, con người khiêm tốn, chân thành, tương lại nhất định sẽ là một người chồng tốt, vừa thấy ánh mắt ôn nhu của hắn liền biết ngay hắn nhất định sẽ rất yêu thương vợ thương vợ? Đúng vậy, Lộ Hiểu Vụ chính là bị một câu nói này lừa bán khi gặp Mạnh DịchNamcô đã được người trong nhà giới thiệu không ít người. Bởi cha mẹ cô nghiêm mật quản giáo nên cơ hội tiếp xúc với đàn ông thật rất hiếm, người nhà chính là sau khi thấy Hiểu Vụ hai mươi lăm tuổi mà không có người bạn khác phải nào mới bắt đâu nhận ra, nếu không hành động ngay cô hẳn sẽ thành một gái già mất, cho nên cả nhà thật tích cực bắt cô đi xem mà, những lần xem mắt trước đều thất bại rất nhanh. Nguyên nhân ở đâu, đều tại Hiểu Vụ gặp người ta vài lần đều cảm thấy người này có tật xấu thích động chân động tay, người nhà nghe thấy lập tức hủy bỏ, người đàn ông như vậy thật không đáng tin. Đúng vậy, Lộ Hiểu Vụ cũng nghĩ như vậy, nhìn thấy kinh nghiệm đáng thương về vấn đề kết giao với đàn ông của cô mà nói, cô nếu bị người ta động chạm sẽ không thoải mái. Cô muốn tìm một người khiêm tốn. {hana chọn tới chọn lui chọn ngay mãnh nam, số đen, *khóc ing* ta cũng đen nữa, nguyên chương 1 đã dài 11page, những chương sau của mọi người ít hơn a.. oa oa}Kết quả khi gặp Mạnh DịchNam, cô còn đã nghĩ cuối cùng mình cũng tìm được. Cũng bởi nhiều lần gặp mặt hắn vẫn thể hiện là một người quân tử! Không hề động chân động tay với cô, chỉ dùng lễ để đối đáp. Cho nên cô gật đầu, trong nhà cũng vui mừng. Quen biết được nửa năm, cô chính thức gả cho quả, đến lúc này cô mới thật hiểu được thế nào là chui vào hang hùm miệng hổ a!…….Quân tử, thì ra đều là giả vờ, sau khi kết hôn nửa năm Lộ Hiểu Vụ cuối cùng cũng ngộ ra, Mạnh Dịch Nam chính là cái loại sói đội lốt cừu, thật sự là “so với lưu manh còn lưu manh hơn!”Trong khi Lộ Hiểu Vụ còn đang ôn sầu kể khổ xem đêm này có thể về nhà mẹ đẻ hay không thì di động đổ chuông, cô ngẩn người ta, nhạc chuông này chính là bài được đặt riêng cho Mạnh Hiểu Vụ ngàn vạn lần không tình nguyên tiếp điện thoại, có điều mới mở miệng thanh âm lại trở nên rất nhỏ, cô chính là không đủ can đảm lớn tiêng với hắn “Này?”“Em mệt sao?” Mạnh DịchNam thanh âm nam tính mang theo nghi vấn Hiểu Vụ trong đầu nhanh chóng quay quay ba vòng, nhưng mà có lẽ xoay chuyển vẫn không đủ nhanh, hắn.. hắn như thế nào lại biết cô không ở công ty? “Ách, không có, chắc tại bữa sáng nay có vấn đề.” Cô cẩn thận trả lời, trăm ngàn lần đừng lộ ra sơ hở gì, cô chính là đã nói với công ty mình muốn nghỉ ốm và chuồn đi.“Có cần phải đến để Chung Bình khám qua không?” Chung Bình chính là bạn thân của Mạnh DịchNam, một bác sĩ anh tuấn. Mạnh DịchNam thanh âm vẫn không đổi, ngược lại, người khẩn trương lại là Hiểu Vụ, hắn không truy hỏi sao? Đây không giống với cá tính của hắn a. Hắn mỗi ngày đều đã quen hỏi qua hỏi lại, dụ cô thành thật khai báo.“Giờ em tốt lắm, chuẩn bị về công ty.” Lộ Hiểu Vụ còn đang không biết nói với hắn thế nào chuyện hôm nay cô muốn về nhà mẹ đẻ.“Được, nếu không khỏe nhớ gọi điện cho anh.” Mạnh DịchNam nói xong muốn tắt điện thoại.“Dịch nam” Lộ Hiểu Vụ vội vàng gọi giật lại, đây là hắn yêu cầu cô gọi như vậy, cô cũng không quen lắm. Có điều, mỗi lần muốn xin hắn điều gì, chỉ cần gọi như vậy đảm bảo xác xuất thành công rất cao. “Em… đêm nay em muốn về nhà mẹ.”“Vì sao?” cô có thể nghe được tiếng nhướn mi của hắn ở bên kia điện thoại, người đàn ông này có thói quen rất xấu, đối với yêu cầu của cô luôn đặc biệt có nghi vấn.“Mẹ em nói, em họ em về chơi, muốn gặp em.” Lộ Hiểu Vụ tận lực bảo trì giọng điệu bình tĩnh, không muốn để hắn nghe ra điểm khác thường.“A? Vậy buổi tối anh đưa em đi.” Mạnh DịchNam không chút suy nghĩ trả lời.“Không cần, không cần anh đưa đi đâu, em đêm nay muốn ở nhà một hôm, mai em sẽ về, chỉ là chuyện con gái với nhau, anh đi theo cũng không nói được gì.” Lộ Hiểu Vụ vừa nghe liền nhảy dựng lên, nếu có hắn đi theo cô nhất định bị hắn đưa về nhà, cô… chính là không muốn về nhà đối mặt với hắn.“Em họ em khó khăn lắm mới về chơi, anh là anh rể sao có thể vắng mặt, như vậy thật không tốt, cứ thể đi, tan làm anh đi đón em.” Mạnh DịchNam còn không đợi cô đồng ý, mạnh mẽ cúp Hiểu Vụ trừng mắt nhìn di động, khóc không ra nước mắt a! Ai quan tâm hắn là ai a, em họ về là muốn gặp cô, cũng không phải muốn gặp anh rể! Người đàn ông xấu xa, luôn gia trưởng như vậy. Nhưng mà, cô cũng chỉ có thể mắng thầm trong lòng vài tiếng, cô không dám phản kháng a. Mẹ cô có nói, Chồng nói thì phải nghe! Còn có cái gì mà tam tòng tứ đức xuất giá tòng phu* nữa. {hana * đây là một trong 3 đức tính quan trọng của người phụ nữ theo quan niệm ngày xưa, “Tại gia tòng phụ, xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử – ở nhà nghe theo cha, đi lấy chồng nghe theo chồng – chồng chết phải nghe theo con”.}…….Lộ Hiểu Vụ đứng ở trước cửa công ty, nhìn bóng dáng màu đen quen thuộc đang dần tiến về phía cô, trong lòng trầm xuống, hắn không thể không Hiểu Vụ mở của ngồi vào trong xe. Mạnh Dịch Nam ngồi ở ghế lái nhìn cô, nghiêng người giúp cô cài dây an toàn, vừa nhấc đầu lên liền hôn thật sâu lên môi cô, một chút giật mình hoảng sợ khiến Lộ Hiểu Vụ dán chặt lưng xuống ghế, chỉ có thể thừa nhận lửa tình của Lộ Hiểu Vụ gần như muốn dán lên ghế ngồi, hắn chính là như thế, chỉ cần không có người ngoài, hắn sẵn sàng đánh úp bất cứ lúc nào. Cô thật đã muốn khóc đến chết, không biết có phải kiếp trước hắn có thâm thù đại hận gì với cô hay không mà khiếp này hắn biến thành sới hành hạ cô, một con sói vĩnh viễn không bao giờ thỏa mãn. Thật may, trong xe rất kín đáo, người bên ngoài không thể nhìn thấy động tĩnh bên trong xe. Bằng không, nơi đây chính là cửa công ty cô, bị đồng nghiệp nhìn thấy, hình tượng của cô chắc chắn bị hủy một hồi lâu, Mạnh DịchNammới buông cô ra, kéo lại cổ áo cho cô, sau đó ngồi lại vị trí của mình, bình tĩnh lái Hiểu Vụ đành phải tự mình ngồi yên để tâm thần bình ổn lại, một lát nữa để người trong nhà nhìn thấy cô thể này nhất định sẽ nói cô không biết tiết chế. Cô đúng là số khổ, rõ ràng không phải cô không biết xấu hổ, mà chính là cái người ngồi bên cạnh cô chính là cái loại ngụy quân tử.…………Sau một bữa cơm gia đình ấm áp, Lộ Hiểu Vụ nhìn em họ vẻ mặt sùng bái Mạnh DịchNamhỏi đông hỏi ngụy quân tử lại bắt đầu đóng kich. Trước mặt người ngoài hắn luôn khiêm tốn tao nhã, một chút cười thản nhiên luôn ẩn hiện trên mặt, không biết điên đảo bao nhiêu người, cha mẹ cô, đồng nghiệp cô, giờ đây ngay cả cô em họ lần đầu gặp mặt cũng đều nhanh bị biến thành sắc Hiểu Vụ ngồi trên sô pha ăn hoa quả, một bên nhìn cô ở cửa phòng bỗng gọi cô “Hiểu Vụ.”Lộ Hiểu Vụ đứng dậy đi qua, không thấy được ánh mắt Mạnh DịchNamđi theo cô cho đến khi cô biến mất nơi cửa phòng.“Mẹ, có chuyện gì ạ?” Lộ Hiểu Vụ mới vào phòng, mẹ cô đã nhanh chóng đóng cửa.“Hiểu Vụ, con gần đây có động tĩnh gì không?” mẹ cô vẻ mặt tha thiết. A, lại hỏi vấn đề này, mỗi lần về nhà mẹ cô đều hỏi cô có mang thai hay không?“Không có!” Lộ Hiểu Vụ lắc đầu, chuyện ấy của cô mới hết, khẳng định không thể có thai.“Con… con rể có phải không cố gắng?” mẹ cô có chút ngượng ngùng mở miệng, có điều chuyện này liên quan đến chuyện được bế cháu của bà, bà nhất định phải hỏi cho Hiểu Vụ chớp mắt, còn muốn cố gắng như thế nào nữa, bọn họ ngày đêm cố gắng, cố gắng đến mức cô đã muốn ly hôn!“Có.” Lộ Hiểu Vụ đáng thương lại chỉ có thể trả lời như thế.“Con uống thuốc tránh thai sao?” Mẹ cô hoài nghi.“Không có.” Mẹ cô đã nói, hi vọng cô sớm mang thai và sinh con, cô cũng đã hai mươi lăm tuổi, phụ nữ sinh con đầu lòng muộn sẽ không tốt.“Vậy sao vẫn không có động tĩnh gì?” Mẹ cô buồn bực thấp giọng, theo thông tin của con gái bà biết, hai vợ chồng bình thường, sao có thể kết hôn hơn nửa năm mà bụng con gái bà vẫn không phồng Hiểu Vụ cũng muốn a, nếu mang thai thì tốt rồi, cô có thể không cần mỗi ngày chịu đựng hắn tác yêu tác quái vô độ, cô còn đang ước mình có thai quá đi chứ, cho hắn một năm không thể động vào cô. {hana *bật ngón cái* ta giờ mới biết Chung Bình ca thật là gia cát lượng. có điều chắc mọi người hông hiểu ta nói gì nhỉ. Ha ha}“Có phải hay không do con suốt ngày chạy về nhà nên mới ảnh hưởng? Về sau nếu không có gì quan trọng không được chạy loại về nhà.” Mẹ cô ngẫm nghĩ một lát cảm thấy không thích hợp, ai đời con gái đi lấy chồng mà cứ ba ngày hai buổi lại về nhà mẹ đẻ chơi, hơn nữa còn ngẩn ngơ không muốn về Hiểu Vụ vừa định mở miệng phản bác, đột nhiên nghe bên ngoài có tiếng em họ gọi cô, Lộ Hiểu Vụ vội kéo mẹ ra khỏi phòng.……………..“Chị họ, anh rể nói em tốt nghiệp có thể đến công ty của anh làm.” Em họ cô vẻ mặt hưng phấn mà nghiêm túc nhìn cô “Chỉ cần chị đồng ý thôi.”Lộ Hiểu Vụ ngước mắt nhìn Mạnh DịchNam, hỏi cô làm gì? Cô mặc kệ chuyện của hắn, công việc của hắn ở công ty cô chưa bao giờ quan tâm tìm hiểu, cô cũng không có quyền can thiệp.“Anh rể nói, bà chủ phải đồng ý thì mới dám tuyển nhân viên nữ a.” Em họ cô nheo nheo đôi mắt chế nhạo cô, không thể tưởng tượng được anh rể lại sợ vợ a?Lộ Hiểu Vụ mặt cứng đờ, cười gượng một tiếng “Chị đương nhiên không phản đối.” Hừ, nghe hắn làm gì chứ. Công ty hắn tuyển nhân viên nữ có bao giờ hỏi qua cô, nói dối không chớp mắt chính là đặc tính cơ bản của ngụy quân tử.“Tốt, anh rể, đợi em học xong sẽ quay về tìm anh.” Em họ bắt đầu hứa hẹn, nhìn xem, người anh rể chưa từng gặp mặt đã khiến em họ cô mê đảo.“Không còn sớm nữa, Dịch Nam, anh về trước đi, em đêm này muốn ngủ lại với em họ em.” Lộ Hiểu Vụ trước mặt người nhà nên dễ dàng mở miệng là cô không nghĩ đến, lời vừa ra khỏi miệng liền có đến một đống người phản đối.“Không được.”“Không được.”Hai người đồng thời mở miệng phản đối, Mạnh DịchNamthì không phải nói rồi, Lộ Hiểu Vụ cũng không ngạc nhiên. Nhưng mà, mẹ cô sao lại cũng hùa theo hắn phản đối cô a, thật kỳ ở bên cạnh nhéo nhéo thắt lưng cô, nháy nháy mắt, nghiêng mặt đối với cô ám chỉ “Trở về cố gắng!”. Té xỉu, Lộ Hiểu Vụ hiểu được, mẹ là muốn đuổi cô về nhà. “Em hôm nay không khỏe, về nhà nghỉ ngơi tốt hơn.” Mạnh Dịch Nam mở miệng “Cùng Tiểu Thanh tâm sự em lại thức đêm, như thế không tốt cho sức khỏe.” Quả nhiên là thâm tình chân thành chí lý, Mạnh Dịch Nam, hắn có đủ cả. Trách nhiệm của người chồng thật tốt a. Nhìn thấy em họ Tiểu Thanh cùng cha mẹ bày ra ánh mắt tán dương, Lộ Hiểu Vụ biết bản thân lại thua Hiểu Vụ đành phải ngoan ngoãn cũng Mạnh DịchNamvề tới cứu cô a, Lộ Hiểu Vụ trong lòng điên cuồng gào thét, cô đêm này nhất đinh không yên ổn! Bởi vì cô thấy lửa đang bốc lên trong mắt Mạnh DịchNam, người đàn ông này nhất định không bỏ qua cho cô! Cô không cần a! Edit Tiểu MótBeta HanaSau thiêu đốt kích tình, anh thỏa mãn ôm chặt cô ngủ, ôm cô trong ngực cảm giác thật kiên định.–Trong bóng đêm, chỉ có tiếng thở nhẹ, Hiểu Vụ từ từ mở mắt ra, nghe Mạnh Dịch Nam hô hấp đều đều, cô biết anh đang cô lại một chút cũng không buồn đầu không ngừng hiện lên lời nói hôm nay bác sĩ nói với cô, em gái à, đứa nhỏ, có khả năng……Suy nghĩ trong đầu Lộ Hiểu Vụ không ngừng luân chuyển, từng cảnh quay ngược chiều, cô vừa mới ra khỏi công ty, liền đụng phải Cảnh Hạo vừa mới đi làm việc về. Lâu quá không gặp nên anh ngỏ ý muốn đưa cô một đoạn đường, Lộ Hiểu Vụ từ chối không xong đành để anh đưa cô đến bệnh cứ nghĩ đến Cảnh Hạo chỉ đưa cô đến bệnh viện rồi đi ngay, không nghĩ đến là cô đánh rơi điện thoại trên xe anh, anh liền luôn đứng chờ cô ở ngoài nên, lại không cẩn thận làm anh nhìn thấy một màn mình âm thầm rơi lệ.–Hôm nay Lộ Hiểu Vụ trải qua sung sướng lẫn đau khổ cực hạn. Cô không cách nào hình dung được cảm xúc của mình khi nghe bác sĩ nói câu kia, đó là khiếp sợ cùng vui sướng! Vô số kinh hỉ cùng tâm tình chờ mong.“Chị Lộ, trải qua lần kiểm tra lại nước tiểu vừa rồi, tôi đã xác định rõ được, chị đã có thai.” Giọng nói của bác sĩ nghe rất điềm đạm, nhưng vẻ mặt thì lại không điềm đạm chút Hiểu Vụ kinh ngạc không nói nên lời, hơn nửa ngày mới mở miệng, “Thật vậy ạ? Nhưng….. ông xã tôi luôn tiêm thuốc tránh thai rồi mà.”“Lần trước cô nói anh ta đã dừng tiêm ba tuần nay, đối chiếu lại với thời gian cô mang thai, chắc hẳn là đúng rồi. Có khả năng là, sau khi dừng thuốc đã phục hồi tương đối nhanh, hơn bình thường một chút. Cô hiện tại đã có thai được 28 ngày rồi.”Trái tim Lộ Hiểu Vụ vui sướng đập loạn xạ, oa a a a a a a, mang thai, cô cuối cùng cũng mang thai rồi. Hiểu Vụ hưng phấn che miệng, kích động quá sẽ rơi nước mắt mất, thật tốt quá, Dịch Nam à, chúng ta có con rồi, bé con thuộc về chính chúng biểu tình trên mặt bác sĩ, Lộ Hiểu Vụ lại cố tình không chú ý đến, bác sĩ còn chưa có nói hết.“Nhưng mà…..” Bác sĩ nhìn vẻ mặt hưng phấn của Hiểu Vụ, tâm có chút không đành lòng, nhưng vẫn nên nói chân tướng sự thật cho cô mà cái gì? Lộ Hiểu Vụ mở to mắt nhìn bác sĩ, bác sĩ có muốn chúc mừng thì cũng nên đừng dùng bộ mặt nghiêm túc đó chứ, làm cho cô hơi lo lắng, đừng có nói cho cô biết là đứa bé không tốt nha. Cô biết thân thể của mình rất tốt, sau khi trở về cô sẽ tẩm bổ tốt mà.“Họ hàng nhà cô có ai sinh đôi không?” Bác sĩ chậm rãi Vụ sợ run một chút, suy nghĩ một lúc lâu sau mới nói, “Có bác tôi ngày xưa đã sinh đôi.”Bác sĩ gật gật đầu, “Theo như lần trước kiểm tra cô, chúng tôi phát hiện có một Sarcoma bên cạnh tử cung của cô.”Khối u! Hiểu Vụ vừa nghe đến chữ mẫn cảm này, từ tai truyền đến dây thần kinh đều căng lên, khối u dài ư? Không thể nào!Bác sĩ vừa nhìn thấy vẻ mặt biến đổi nhanh chóng của cô, vội an ủi “Khoan đã, hay nghe tôi nói, Chúng tôi nhìn phim chụp X-quang, có thấy một vật thể giống như có răng và tóc, sau khi trải qua thảo luận chúng tôi rút ra kết luận. Đó là em gái song sinh của cô.”……Khiếp sợ, đờ ra, Lộ Hiểu Vụ không còn biết nên phản ứng thế nào nữa. Cô chỉ có thể ngây ra nghe bác sĩ giải thích, bởi vì cô thực sự không hiểu lắm, thật không thể tưởng tượng nổi!“Mẹ của cô lúc ấy hẳn là mang thai đôi, nhưng có thể là do cô quá mạnh mẽ, đem dinh dưỡng của em gái cô hấp thu hoàn toàn, cho nên chỉ có cô mới có thể trưởng thành phát triển thành thai nhi, còn em gái cô thì bị tắc lại ở trong cơ thể, hình thành khối u của cô, giống như một bộ phận bám vào trong cơ thể.”Lộ hiểu Vụ trợn mắt há hốc mồm!“Chúng tôi cũng rất ngạc nhiên, nó tồn tại trong cơ thể nhiều năm như vậy, nhưng không hề ảnh hưởng gì đến sinh trưởng bình thường của cô, đây thật sự là một kỳ tích. Nhưng, hiện tại nếu cô muốn sinh con, thì nhất định phải cắt bỏ nó trước, bằng không, cô và em bé nhất định sẽ nguy hiểm.” Thầy thuốc cuối cùng cũng dừng Hiểu Vụ nhìn thầy thuốc mím chặt môi, đầu óc hỗn độn, con cô nhất định sẽ nguy hiểm. Cô sợ run tim đập dồn dập, có loại cảm giác ghê rợn dâng lên trong cơ thể. Con cô, con cô sẽ như thế nào?“Tôi hiện tại nên làm gì đây?” Lộ Hiểu Vụ cố gắng kìm nén xúc động.“Thừa lúc mới mang thai, cô nên bỏ đứa bé càng sớm càng tốt, sau đó lấy khối u ra thêm một lần nữa, chờ sau khi hoàn toàn khỏe mạnh hãy nghĩ đến chuyện sinh một người con khác.” Bác sĩ trấn định lại tinh thần đưa ra đề thai, mổ? Những từ ngữ này bay loạn xạ trong đầu óc của cô. Giống như cây kim châm vào mọi bức vách tường trong não cô, sợ hãi trong lòng từ từ tăng lên!“Ý của bác sĩ là muốn bỏ con tôi?” Lộ Hiểu Vụ suy nghĩ cẩn thận ý của bác sĩ không phải là ý này.“Đúng vậy, càng nhanh càng tốt.” Bác sĩ bình tĩnh gật đầu, vẻ mặt nghiêm Lộ Hiểu Vụ điên cuồng lắc đầu, cô không cần phải bỏ đứa nhỏ, không cần! Cô hoảng loạn bắt lấy cánh tay bác sĩ, “Có thể xin đừng lấy con tôi ra được không? Làm ơn hãy nghĩ cách khác?”“Không thể, nếu không lấy bào thai ra, cô không chỉ không thể làm phẫu thuật lấy khối u ra, mà còn có khả năng khi bào thai trưởng thành, dẫn đến biến chứng, sẽ bị ảnh hưởng không ít, cũng có thể sẽ nguy hiểm đến cả tính mạng cô.” Bác sĩ kiên quyết cụ Hiểu Vụ rốt cuộc hiểu được, nếu cô thật sự muốn có con, nhất định phải phá cái thai này, nhưng phẫu thuật xong cũng sẽ rất khó có cơ hội mang thai. Bác sĩ nói, cơ hội mang thai chỉ có khoảng 30%Lộ Hiểu Vụ hoàn toàn choáng váng! Cô không thể giữ cái thai, mà có thể về sau cũng không thể mang thai nữa!Bác sĩ lại nói cho cô rất nhiều điều, một câu cô nghe cũng không vào. Cô ngẩn ngơ đi ra khỏi bệnh viện, hoàn toàn không biết mặt đã rơi đầy nước Cảnh Hạo giữ chặt cô, cô liền nhịn không được nữa, thất thanh khóc rống lên! Cảnh Hạo đành phải mang cô rời khỏi bệnh viện, đến công viên, im lặng ngồi cùng cô cả buổi thoại của Mạnh Dịch Nam không ngừng reo, cô đành phải tháo pin điện thoại ra, không dám nhận cũng không dám về, cô đang cực kỳ rối loạn!Cô suy nghĩ cả một buổi chiều, vẫn cảm thấy rối bời như cũ! Rốt cuộc có nên nói cho Dịch Nam hay không? Các vấn đề cứ đan xen lẫn lộn trong đầu nghĩ đến bộ dạng anh ôm Đinh Đinh Đang Đang, nghĩ đến bộ dáng thâm tình của anh nói với cô muốn có con, nghĩ đến anh xấu xa đắc ý khoe khoang tương lai con nhất định đẹp trai giống anh, Hiểu Vụ liền đau thắt lại, bọn họ đã có một đứa con! Anh đã được làm ba ba, cục cưng trong bụng có thể chính là con? Nhưng hiện tại lại……….Cô sẽ phải nói như thế nào đây? Anh sẽ không thể hưởng thụ niềm vui làm ba, cũng sẽ chịu đựng đau khổ mất đi đứa con! Cô không cần, không cần phải làm cho anh cũng phải đau khổ giống như cô! Nghĩ đến chính mình giống như đang ngồi máy bay lên trời rớt phịch một cái xuống, giống như vui sướng cực điểm rồi rơi tõm vào vực sâu! Thật sâu, lại quá đen khiến cho cô chỉ có sợ hãi và sợ hãi! Dịch Nam, em sợ không thể sinh con cho anh!Nếu anh căn bản không biết sự tồn tại của đứa con này, anh có thể sẽ không quá đau khổ? Lộ Hiểu Vụ suy nghĩ cả buổi chiều, rốt cuộc cũng quyết định, cô không thể cho anh biết! Tuyệt đối không thể!End.Sarcoma là khối u ác tính ung thư của mô liên kết. Có khoảng trường hợp mới được phát hiện bị sarcoma mỗi năm tại Hoa Kỳ. Ở bất kỳ thời điểm nào cũng có khoảng người đang phải đối đầu với căn bệnh trên triệu người Hoa Kỳ được chẩn đoán bị ung thư trong năm 2010. Khoảng 1% trong số đó bị sarcoma. Khoảng người được chẩn đoán bị ung thư vào năm này, trong đó có khoảng 50% nam và 50% nữ. Sarcoma xuất hiện ở trẻ em và người trẻ tuổi nhiều hơn so với những loại ung thư khác. Hơn phân nửa số bệnh nhân bị sarcoma có độ tuổi dưới 60. Độ tuổi trung bình của những bệnh nhân được chẩn đoán bị sarcoma xương là 41, trong đó có hơn 40% người dưới 35 tuổi. Độ tuổi trung bình của những bệnh nhân bị sarcoma mô mềm là 58, trong đó có khoảng 20% dưới 35 tuổi. Trong khi đó, chỉ có khoảng 2% người bị ung thư vú và 1% người bị ung thư đại tràng dưới 35 tuổi. Ngoài ra, khoảng 15% trường hợp ung thư ở trẻ em là sarcoma, và khoảng 15% người bị sarcoma là trẻ sarcoma là một bệnh hiếm gặp và phức tạp, nên những người bị bệnh này cần phải tìm kiếm nơi điều trị tốt nhất có thể để cải thiện khả năng sống còn của mình. Nhiều bác sĩ chưa bao giờ nhìn thấy hoặc điều trị những bệnh nhân Sarcoma có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp có nghĩa là một khối u thịt. Sarcoma bắt nguồn từ mô liên kết của cơ thể. Các mô liên kết bình thường của cơ thể bao gồm mỡ, các mạch máu, dây thần kinh, xương, cơ, mô da sâu, và sụn. Sarcoma được chia ra làm 2 nhóm chính bao gồm sarcoma xương và sarcoma mô mềm. Sau đó chúng còn được chia ra nhỏ hơn dựa vào loại tế bào tìm thấy được trong khối u. Chúng có chung một số đặc tính vi thể và có những triệu chứng tương tự nhau. Sarcoma có thể xuất hiện ở cả người lớn và trẻ em. Ebook Em Dám Nói Em Không Tính Phúc của tác giả Hốt Nhiên Chi GianTruyện Em Dám Nói Em Không Tính Phúc của tác giả Hốt Nhiên Chi Gian có xen kẽ những cảnh nóng là gia vị thêm vào câu chuyện trở nên hấp câu chuyện tình yêu nhẹ nhàng, trầm ấm, không có nhưng đoạn cao trào cũng không làm cho người đọc cảm thấy căng thẳng. Truyện đem đến cho người đọc cảm giác thật bình sống vẫn chồng luôn cần sự chia se, lằng nghe, thông cảm cho nhau. Mong cho các bạn sau khi đọc truyện này, nếu đã là vợ chồng của nhau thì hãy luôn chia sẻ cho nhau mọi điều, không được giấu diếm.

em dám nói em không tính phúc